Anh không mê say đọc sách, ghét phần lớn thứ giỏi đẹp, quan sát thấy bạo lực đổ huyết thì sẽ vô cùng kích cồn và ham mê thú.

Bạn đang xem: Ánh dạng

Mẹ của anh ấy là quản lí gia, chính là quản gia theo đúng ý nghĩa sâu sắc vốn tất cả của nó, tức là sẽ đi gọi tín đồ khác là thiếu gia. Công ty họ Tề ở thành phố S, là một mái ấm gia đình giàu tất cả nhưng lại không có phụ nữ, bà mẹ anh một tay nuôi nấng bố đứa bé xíu trong nhà lũ họ, thế nhưng lại không để ý mất anh.

Anh chưa từng gặp gỡ ba mình, chỉ cần nghe được bằng hữu họ hàng thủ thỉ linh tinh cần hiểu rõ rằng trong những lúc mẹ mang thai anh thì bố anh tấn công nhau với người ta, bị bắt vào tù nhị năm, sau thời điểm ra tội phạm thì không còn đi tìm kiếm mẹ con anh nữa.

Anh nghĩ, có lẽ là anh như thể ba.

Anh thích cảm xúc lúc giáng cố gắng đấm xuống khung người người khác, cũng thích góc nhìn sợ hãi của bạn ta khi nhìn anh, chị em anh siêu ít lúc về nhà, năm mười mấy tuổi, anh đánh nhau với những người ta, dịp xoa bàn tay ửng đỏ đã từng có lần nghĩ âm thầm rằng, có lẽ rằng sau này anh cũng sẽ bị bắt vào tù đọng như ba anh thuở trước.

Nhưng nhưng anh chưa chờ được mang đến ngày hôm đó.

Năm mười sáu tuổi, cũng chính vì tụ tập chiến đấu mà bị trường xua học, chị em anh khóc sưng cả mắt, dẫn anh mang lại nhà chúng ta Tề.

Nhà họ Tề nhiều nứt khố đổ vách, giải quyết vấn đề học tập tịch của anh chỉ là chuyện 1-1 giản.

Bắt đầu từ thời điểm ngày đó, anh chuyển đến sống trong căn nhà cũ của phòng họ Tề, gặp gỡ được bố đứa nhỏ nhắn mà bà mẹ anh đang vứt bỏ anh để nuôi dưỡng, gặp được Tề Ninh.

Tề Ninh lớn hơn anh hai tuổi, là một trong thiếu nữ cao nhòng mảnh mai, khóe mắt khá xếch, tóc buộc đuôi ngựa, khoác quần đùi áo cộc.

Thật sự ngoài là xinh đẹp, mặc dù vậy một tương khắc kia, Chu Cảnh Thước sẽ hiểu được vật gì gọi là giỏi đẹp.

Thậm chí cô còn chẳng nói với anh câu nào, chỉ nên lúc reviews thì anh khẽ chấp nhận với cô.

Sau đó, dịp cô chuẩn bị rời đi thì bị cậu em trai bướng bỉnh xô một cái, chúi đầu về phía trước chừng nửa cách chân.

Dừng lại sinh sống ngay trước mặt anh.

Đuôi ngựa chiến đung gửi qua lại, vừa thời gian quét qua phương diện anh.

Anh kết thúc thở, cảm thấy mặc dầu chỉ thở khẽ thôi cũng trở nên làm vấy bẩn cô gái đang đứng ở trước mặt mình.

“Tề Trình!” Anh nghe được tiếng nói của cô bé kia, rất nhạt, mặc dù đang bực mình thì cũng vẫn lành lạnh.

“Phải kính chào hỏi chứ!” Cậu thiếu niên white nõn cơ mỉm cười, nhíu mày: “Gật gật chiếc đầu dứt rồi chạy thì chả lễ phép gì cả.”

Đó là đứa bé nhỏ tuổi nhất trong nhà họ Tề.

Ngoại hình tốt nhất, tính tình tốt nhất, thành tích tốt nhất, lao động trí óc cũng tốt nhất.

Tề Ninh với Tề Bằng cực kỳ cưng chiều cậu ấy.

Cho bắt buộc Tề Ninh vươn tay ra về phía anh, có chút ko tình nguyện hợp tác anh.

“Xin chào, tôi là Tề Ninh.” Ánh mắt dịp cô chú ý anh ko chút gợn sóng, trong trái tim bàn tay thô khốc lành lạnh.

Sáu chữ, thay đổi sợi dây buộc ràng cả đời anh.

***

Nhưng nhưng mà anh vẫn chưa hẳn người tốt, chuyện anh đam mê nhất chính là phá hoại phần đông thứ giỏi đẹp.

Mà thứ xuất sắc đẹp nhất ở trong phòng họ Tề chính là ba đứa nhỏ xíu này.

Tề bởi là bạn nóng tính, anh vừa chuyển mang lại được một ngày, hai bạn đã vày tranh giành vị trí đỗ xe đạp điện mà ôm đồm nhau ầm ĩ, anh vốn hy vọng đánh nhau với anh ta, kết quả nắm đấm của Tề bằng vừa hạ xuống, anh cảm thấy bên tai mình bên cạnh đó nghe được cả tiếng chuông báo tử.

Tề Ninh sắp tới ra quốc tế học, anh không chạm chán được, cũng ko nỡ va đến.

Vì vậy anh đặt trọng điểm phá hoại lên trên fan Tề Trình, vẻ hình thức của cậu ấy thừa đẹp, tính biện pháp ôn hòa, lúc nào thì cũng cười hì hì, nhìn có vẻ như dễ bị bắt nạt.

“Có ước ao hút demo không?” Chu Cảnh Thước chuyển điếu thuốc trên tay mình mang lại Tề Trình, một tay khác của anh ấy đang rứa một điếu thuốc vẫn châm lửa, thân làn khói lượn lờ, có cảm hứng cuộc sinh sống cũng bi thương mờ mịt.

Tề Trình nhìn chằm chằm vào điếu thuốc một lúc.

Sau kia kề cạnh bên vào tín đồ anh, hạ tiếng nói chuyện.

“Bọn em đã từng có lần hút thử rồi, là chị của em dạy.” Tề Trình dùng âm lượng như đang share một túng bấn mật, đôi mắt màu hổ phách sáng ngời: “Nhưng nhưng mà mùi tức giận quá, đàn em mỗi người chỉ hút thử một ngụm thôi, kế tiếp phải tiến công răng cả một hồi lâu.”

“Hôi lắm!” Tề Trình nhăn khía cạnh nhăn mũi với Chu Cảnh Thước.

“…” Chu Cảnh Thước vắng lặng thu điếu dung dịch lại, chú ý khuôn mặt trắng nõn ko tì vệt của nhị thiếu gia công ty họ Tề, cũng thuận tay dập tắt điếu dung dịch của mình.

Mẹ nó!

Trong lòng anh mắng một câu thô tục.

Anh nghĩ, dạy cậu ấy trốn học vẫn xuất sắc hơn.

Chỉ là đối mặt với người dân có tính biện pháp như vậy, mong nói ra hai chữ “trốn học” cũng cần có dũng khí.

Trong khi anh còn chưa có đủ dũng khí, Tề Trình đã mắc bệnh dịch rồi.

Mang đúng chân thành và ý nghĩa của nó, hoàn toàn hủy hoại gần như thứ tốt đẹp.

Tất cả mọi tín đồ đều trở tay ko kịp, đơn vị họ Tề vốn sẽ an ổn, chỉ vào nháy mắt đã trở yêu cầu u ám.

Anh cảm giác rất vui, bầu không khí đầy áp lực nặng nề này thích phù hợp với anh hơn là thai không khí xuất sắc đẹp như trong truyện cổ tích trước đó.

Mãi cho đến khi cô bé kia trở về, ôm chầm rước Tề Trình, nhìn chằm chằm vào khung hình đang run rẩy và góc nhìn không dám quan sát thẳng vào mắt người khác của Tề Trình, tiếp nối quay đầu rời đi.

Anh biết cô đi mang lại nhà kính trồng hoa.

Mấy đứa nhỏ nhắn nhà chúng ta Tề tất cả gì rấm rứt đều thích hợp chạy cho đó khóc, cũng chính vì ở đó cực kỳ hẻo lánh, không có người qua lại.

Bọn chúng ta đều nhận định rằng người khủng trong công ty không biết, nhưng lại mà anh chỉ cần liếc mắt một chiếc đã thấy cái camera phía trên nhà kính.

Lúc kia anh đã khôn xiết khinh thường, đứa bé ngồi trong công ty kính, mặc dù đang rấm rứt đau lòng thì cũng bị người ta quan sát thấy, người ta không có thấy gì ăn năn, cũng không thấy thương cảm.

Ngày đó, Tề Ninh lấn sân vào trong đơn vị kính, anh cũng đi theo, chuyện đầu tiên anh làm là đập vỡ dòng camera kia.

Sau một giờ vang thiệt lớn, anh dang rộng hai tay về phía Tề Ninh, nhếch lên một mặt khóe môi: “Tôi hoàn toàn có thể an ủi cô.”

Tề Ninh nhìn anh chằm chằm.

Lại ngay gần hai bước.

Ở nước ngoài cô học ngành khảo cổ, Chu Cảnh Thước cảm thấy lúc cô lại gần, trên người cô còn có theo mùi thơm đặc trưng của thứ cổ.

“Cút!” Cô nhìn châm bẩm vào đôi mắt anh.

Ánh mắt hệt như con thú bị vây hãm, khóe mắt tương đối ửng đỏ, tuy thế giọt nước mắt trong đó lóe lên rồi bất chợt biến mất.

Chu Cảnh Thước ko nhúc nhích, chỉ thu lại khóe môi đang nhếch lên, buông xuống hai cánh tay sẽ dang rộng như 1 kẻ ngốc, lui về sau hai bước.

Tề Ninh không quan tâm đến anh nữa.

Bởi bởi anh giữ im lặng, cho nên cô cũng không kêu anh phới đi nữa.

Hôm đó cô của nhà kính khôn cùng lâu, anh vẫn gia hạn tư nuốm đứng như vậy.

Cô ko khóc, chỉ ngồi xổm, tĩnh mịch nhìn chăm chắm về ở một phía khác.

Ngồi xổm một hồi lâu, lúc vực dậy chân bị tê, cô liền cắn răng sút mấy cái, tiếp đến tiếp tục ngồi xổm.

Bình thường Chu Cảnh Thước xem tương đối nhiều phim kiểu như tập tành làm dân giang hồ, mấy cô bé trong phim nếu gặp phải chuyện nào đấy thì số đông sẽ khóc, mặc dù không khóc thì cũng biến thành làm ầm lên, sau cuối vùi đầu vào trong lòng mấy đại trượng phu trai, an ủi một dịp là rất có thể dần phát sinh tình cảm.

Cho yêu cầu anh không hiểu nhiều hành vi của Tề Ninh bây chừ cho lắm, cũng trù trừ anh nên làm những gì nữa.

Cô quá lặng tĩnh, ngay cả một giọt nước mắt cũng ko có.

Ngồi xổm đến tận nửa đêm, mang lại lúc anh cảm thấy ngay cả chân cũng không phải là của mình nữa, cô bắt đầu đứng lên, im lặng tiêu sái, coi như không thấy được anh.

“Chân cô không biến thành tê sao?” Anh đuổi theo hỏi.

“1100.” các giọng nói của Tề Ninh không có gì khác thường, lời nói để cho anh đứng ngẩn ra trên chỗ.

“Cái gì?” Anh cảm xúc mình chẳng gọi gì cả, y như một đứa ngốc.

“Giá dòng camera bị cậu đập vỡ.” Tề Ninh quan sát anh một cái: “Tôi sẽ đi kiếm má Lưu để đòi.”

“…” Chu Cảnh Thước cảm thấy mình phải tức giận.

Cô ko coi ai ra gì, cô bảo anh cút, anh vẫn ở cùng cô cả mấy giờ đồng hồ đồng hồ, cô lại đòi anh chi phí bồi thường, còn đòi mách cha mẹ.

“… Tôi không có không ít tiền tiêu vặt như vậy, hoàn toàn có thể trả dần dần theo kỳ cho cô không?” Anh lại nghe thấy giờ đồng hồ nói của bản thân mình đã trở bắt buộc nhẹ nhàng, giọng điệu yêu đương lượng.

Giống như sẽ dỗ dành riêng một đứa bé.

Tề Ninh dừng lại.

Anh cũng ngừng lại, hô hấp cũng dừng bặt.

“Tôi rất đầy đủ tiền.” Cô chú ý anh: “Để cậu trả một lượt hay mua trả góp theo kỳ thì đối với tôi cũng chẳng có gì khác biệt cả.”

“Nhưng cơ mà nói với má lưu giữ thì tôi đã thấy vui vẻ.”

“…” Chu Cảnh Thước cảm thấy, anh cạn lời rồi.

Trong toàn bộ các bộ phim mà anh từng xem, đều không tồn tại kiểu đàn bà như nắm này.

Không có lòng tốt, thậm chí còn có hơi độc ác.

Anh không theo cô nữa, nhìn cô lấn sân vào căn nhà cũ, cũng không quay đầu lại.

Cô lại bước vào phòng của Tề Trình.

Vị nhị thiếu hụt gia white nõn không tì vệt kia đã điên rồi, dẫu vậy mà cậu ấy vẫn được rất nhiều người quan liêu tâm.

Mà anh, lại chỉ bao gồm hai bàn tay trắng.

***

Anh biết sau cuối mẹ anh cũng đền bù tiền camera.

Tiền tiêu lặt vặt hằng tháng của anh bị trừ đi một phần.

Nhưng mà đáng kinh ngạc là mẹ anh cũng ko mắng anh, không hề có bất cứ ai nói đến chuyện này.

Sự để ý của mọi tín đồ đều đặt hết lên người Tề Trình.

Không ai suy xét người thiếu niên cô độc này, một mình anh tranh đấu nội tâm, vò đầu bứt tai.

Anh cảm thấy anh không thích Tề Ninh nữa.

Chút rung rượu cồn từ mẫu nhìn đầu tiên qua đi, Tề Ninh chẳng qua chỉ là một trong những đại tè thư kiêu ngạo ngạo mạn.

Nhưng cơ mà anh đã mười bảy tuổi, chính vì chỉ biết phá phách, thậm chí anh còn trước đó chưa từng làm quen với con gái, ngoại trừ Tề Ninh ra, anh không nhìn tới bạn khác phái nào nữa.

Thậm chí, chính vì buổi về tối trong nhà kính trồng hoa kia mà anh lưu ý đến đến chuyện rút ngắn khoảng cách với cô.

Về mặt tài lộc thì anh không có cách nào, cho dù là gia nhập làng mạc hội black thì cũng ko kiếm được không ít tiền như vậy.

Nhưng về các kết quả thì anh lại có cách.

Ngay cả tên dại dột tứ chi phát triển như Tề bởi cũng rất có thể học giỏi, anh cảm giác anh cũng rất có thể học giỏi được.

Như vậy là anh đã hoàn toàn có thể gần Tề Ninh hơn một chút.

Cho dù đã hết thích cô nữa.

***

Rốt cuộc Tề Ninh cũng quá kế tổng thể tập đoàn.

Anh vừa nói không ưng ý cô, vừa cố gắng từng chút một, thi đậu trường đại học trọng điểm.

Thấy cô hàng ngày đều ngồi xổm trong công ty kính trồng hoa.

Thấy Tề Trình từ bỏ run rẩy cho nôn mửa, rồi choáng váng, sau cùng phải nhập viện.

Thấy Tề bằng và Tề ngôi trường Thanh vung tay lên với nhau, ở đầu cuối tức giận rời ra khỏi nhà.

Nhà họ Tề đang sụp đổ.

Anh chỉ là bạn đứng xem, tuy nhiên lại cảm hứng sâu dung nhan được nỗi đau đớn và bất lực.

Ngày mồng hai Tết, vào lần cuối cùng nhìn thấy Tề Ninh ngồi xổm trong nhà kính tới tận cơ hội trời hửng sáng, anh nói cùng với Tề Ninh, anh sẽ giúp cô.

Giống như bà mẹ anh.

Có lẽ bên anh đang định sẵn là cả đời này đang cúc cung tận tụy vì nhà bọn họ Tề.

Tề Ninh vốn không phải là fan làm ăn uống buôn bán, tính cách cô khôn xiết thẳng thắn, nếu đã không thích vật gì thì thậm chí là cô còn chẳng ý muốn mở miệng.

Vừa new nhậm chức đã trở nên người ta hại mang lại thương tích đầy mình, người ta đều nói một con mọt sách đào đất chắc chắn là sẽ làm cho tiêu tán sản nghiệp công ty họ Tề.

Lời nói ác ý của bạn khác rất là đáng sợ, còn đáng sợ hơn cả ý định mong dùng nỗ lực đấm nhằm bình nhân gian của anh năm đó.

Bọn họ đã lén lút bàn bạc về cách ăn diện của Tề Ninh, sẽ bự tiếng cần sử dụng đủ các phép ẩn dụ để giễu cợt rằng Tề Ninh lại phạm cần sai lầm.

Anh cảm xúc cho mặc dù là chính anh thì đứng dưới bao lời nói độc ác như vậy cũng trở nên nổi cơn, huống hồ nước là Tề Ninh, fan vốn không đam mê đè nén đông đảo chuyện vào lòng.

Nhưng nhưng mà Tề Ninh không nổi cơn.

Cô chỉ dùng thời gian nửa năm đang thâu tóm các hạng mục chiến lược trong tầm năm năm cho tới của công ty, dập tắt toàn bộ những lời chê cười rằng cô sẽ không còn làm được, thậm chí còn vẽ ra planer phát triển cụ thể của doanh nghiệp trong tương lai.

Chỉ nửa năm, cô trở thành thần thoại trong giới làm cho ăn.

Mọi bạn chuyển sang ca tụng công lao của cô.

Chỉ tất cả anh biết, trong tầm nửa năm này cô chưa từng được nghỉ ngơi, luôn luôn phải thao tác làm việc với cường độ cao, hằng ngày chỉ được ngủ hai tiếng.

Anh dốc hết công sức giúp cô, đa số lúc bận bịu cũng không để ý vì sao bản thân lại giúp cô.

Có lẽ nhà họ Tề đó là một lời nguyền.

Thật ra roi mà lũ họ tìm được đủ cho lũ họ tiêu mấy đời cũng không hết, dẫu vậy mà không biện pháp nào dừng lại được, cuộc sống của đa số người vào công ty nối sát với thực trạng cổ phiếu. Các bước của lũ họ đang không chỉ tạm dừng ở kiếm tiền, cho dù có làm mang lại mất mạng thì thuộc lắm cũng chỉ rước được chút tên tuổi trong giới yêu quý nhân.

Ngày kia anh bị xuất ngày tiết dạ dày, thời điểm Tề Ninh chạy đến căn bệnh viện, anh ước hôn.

“Em quan yếu gả đi được, kế bên anh ra, không thể ai không giống dám mang em.” Anh nhớ rất rõ lời ước hôn của mình.

“Anh phải ở rể.” Tề Ninh chú ý anh.

Bọn họ trước đó chưa từng hôn môi, thậm chí còn còn trước đó chưa từng nắm tay nhau giống như các đôi trai gái khác.

Thời gian đàn họ làm việc cạnh nhau nhiều nhất chính là đàm luận xem phải xử lý chuyện doanh nghiệp thế nào, chiến lược đầu tư năm tới phải ra làm sao.

Anh từ một người lập chí thay đổi đại ca giang hồ, trở thành con chó săn của Tề Ninh trong lời đồn thổi của fan ta.

Anh cực kỳ oan uổng.

Thậm chí anh còn không hôn cô.

Cho yêu cầu anh hôn, lúc đó bên trên tay còn vẫn truyền nước, lúc va đến môi cô, thiệt sự giống hệt như những gì anh vẫn tưởng tượng, cực kỳ lạnh, dẫu vậy rất mượt mại.

Bọn họ kết hôn.

Mẹ anh suốt đêm mất ngủ, bảo rằng nhà lũ họ có thể sẽ buộc phải tuyệt hậu rồi.

Nhưng cơ mà anh bọn họ Chu, anh còn chưa từng gặp mặt qua tín đồ nhà họ Chu.

Đối cùng với anh, sinh sống rể cũng chẳng sao.

Có lẽ, thật ra cũng đều có sao…

Tề Ninh gia nhập một chương trình chất vấn trực tiếp có tỷ lệ người xem vô cùng cao.

Lúc đầu đầy đủ chuyện đều rất thuận lợi, anh đứng nhìn về phía camera, nhìn thấy vợ anh nghỉ ngơi trước màn ảnh vô cùng gồm khí thế.

Thật ra anh cũng có thể có chút ngẩn ngơ, lúc nào cũng nghĩ đến lần đầu tiên bọn họ gặp mặt nhau, suy nghĩ đến tiếng nói và vẻ khía cạnh của cô gái buộc tóc đuôi ngựa chiến kia lúc bắt mang tay anh và nói “Xin chào, tôi là Tề Ninh.”

Người trưởng thành và cứng cáp luôn bày ra dáng vóc không thiệt với lòng mình.

Đáy đôi mắt anh tất cả chút mỉa mai, khóe miệng đàng hoàng cong lên, sau đó thấy tín đồ dẫn chương trình chú ý anh một cái.

“Có thể nói về cuộc hôn nhân của cô một ít không?” vào khoảnh khắc fan dẫn lịch trình vốn bao dưỡng ít nhiều tình nhân tuy thế lại luôn luôn tỏ vẻ bản thân là người đàn ông tốt kia đặt ra câu hỏi này, anh và người trên sân khấu liếc góc nhìn nhau một cái.

Chỉ một ánh mắt kia, anh vẫn lập tức nhận ra tình huống ko ổn.

Cho nên vào mức Tề Ninh nổi điên, anh đã gọi điện thoại thông minh cho phần tử quan hệ buôn bản hội của tập đoàn.

Anh chỉ có thể thoáng bắt gặp cô đứng lên, nhìn tín đồ dẫn chương trình, khóe môi đỏ mọng mấp máy: “Liên quan quái ác gì mang đến ông.”

Cô mắng bạn rất tao nhã.

Bởi vì bạn dẫn lịch trình hỏi cô, có phải là anh sống rể thật giỏi không, sau thời điểm kết hôn, gia sản sẽ được phân định như thế nào.

Người dẫn công tác sửng nóng một lúc, nhưng mà vẫn rất chuyên nghiệp, ông ta thay mà vẫn cứu vớt vãn được viên diện, thậm chí còn còn hỏi sang trọng câu tiếp theo: “Đối với chuyện tín đồ ngoài nói rằng Chu tiên sinh chỉ là con chó săn của cô, cô thấy núm nào?”

Chu Cảnh Thước gấp rút cúp năng lượng điện thoại, mong muốn tiến lên sảnh khấu kéo Tề Ninh đã sắp tới nổi cơn thịnh nộ xuống.

“Anh đứng lại!” Tề Ninh quan sát anh ra lệnh.

Chu Cảnh Thước giới hạn lại.

“Đối với tin đồn của người ngoài nói rằng ông bao dưỡng năm tín đồ tình nhân, ông thấy cầm nào?” Cô nhìn chằm chằm bạn dẫn chương trình, vào mắt phần lớn là lửa giận hừng hực.

“Tôi và ck tôi hôn phối theo trình từ bình thường, một vợ một chồng.” Cô lại quan sát về phía anh, khóe miệng tương đối nhếch lên: “Tôi hạnh phúc hơn ông.”

Cô gặp rắc rối.

Là lần duy nhất kể từ lúc bước lên địa điểm kia.

Sau hôm đó, phần tử quan hệ làng hội của tập đoàn lớn phải mắc xin xỏ khắp chốn mất rộng nửa tháng new trấn áp được dư luận.

Nhưng nhưng hai bạn họ phần đông không hối hận hận.

Đêm đó, hai người có con gái, một đứa con gái điềm tĩnh khôn khéo, y hệt như một phiên bản khác của Tề Ninh.

Đó là đêm thứ nhất của họ.

Ngay cả lúc lên rất cao trào, anh vẫn không có dũng khí hỏi ra thành lời.

Anh không dám hỏi cô, chung cuộc cô tất cả thật sự yêu anh tuyệt không, giỏi là chỉ bởi lười.

Lười đi tìm, cũng tìm đâu ra người nào nắm rõ cô như anh, do đó liền đơn giản và dễ dàng một ông xã một vợ.

Vào một khắc sau cuối kia, anh điện thoại tư vấn tên cô, trong lòng mắt có nước.

Từ lần gặp mặt đầu tiên, anh đã yêu cô tự tận xương tủy.

Cô đã biến đổi hoàn toàn vận mệnh của anh.

Anh bồi hoàn cho cô cả đời.

Hèn mọn, thậm chí là còn không đủ can đảm nói yêu.

***

Lúc ông cầm cố Tề bị chứng thực ung thư tái phát, Tề Ninh lại cho nhà kính trồng hoa một lần nữa.

Chỉ gồm một điều không giống là hiện nay anh đã bao gồm dũng khí để ôm siết lấy cô.

Nhưng vẫn ko nói được lời nào.

Hôm sau cơ hội đi làm, anh đã hiểu ra kế hoạch của cô.

Cô muốn làm cho ông nội yên tâm ra đi, muốn trong khoảng thời gian sau cùng ông nội còn sinh sống này, đi diệt trừ hết các kẻ vẫn đang âm thầm ngáng chân, bao hàm cả hầu như kẻ bày đặt ra những lời đồn thổi khó nghe về cuộc hôn nhân gia đình của đàn họ.

Anh vẫn đồng ý.

Kế hoạch kia, anh đã đồng ý, cũng như bình thường, không thể do dự mang một giây.

Nhưng vào nháy mắt đồng ý kia, anh tìm tòi ánh nước trong đáy mắt Tề Ninh.

Tiếp xúc với những người dân đó, anh cũng đề nghị thối nát theo.

Anh sẽ sớm quen với phần đông tiệc rượu linh đình, đã và đang sớm trải qua cảnh dạ dày xuất huyết, anh hiểu thừa thế nào là lá phương diện lá trái.

Phần mập mọi tín đồ vẫn khinh hay anh, cũng chính vì anh trước đó chưa từng giãi bày về thân phận chó săn của mình, dù cho từng lần nhắc tới chuyện này Tề Ninh hầu như sẽ phân phát điên, nhưng những người dân dám nhắc đến chuyện này trước khía cạnh cô vẫn rất hiếm lắm.

Vì chuyện chi tiêu vốn, anh cũng dìm đủ nhiều loại quà cáp, tiếp nối ném vào vào góc.

Trợ lý hết sức lo lắng.

Anh ta tính thử quý hiếm của đống quà cáp đó, cảm giác nếu cứ tiếp tục như vậy thì tới lúc xảy ra chuyện, có lẽ anh sẽ yêu cầu ngồi tù.

Chu Cảnh Thước lại cảm xúc chẳng sao cả, lúc anh mười mấy tuổi cũng đã tính mang lại chuyện bản thân sẽ đề xuất ngồi tù.

Bây giờ vẫn là muộn mười mấy năm, tính ra anh cũng có lời rồi.

Sau đó, đàn họ nhét phụ nữ cho anh.

Người thanh nữ kia có mùi thơm ngát, dễ thương y như rắn rết.

Lúc ngón tay cô ta va đến cổ anh, anh không cách nào kiềm chế nổi cảm giác ghê tởm.

Đẩy người thiếu nữ kia ra, vọt vào nhà vệ sinh, ói lên ói xuống.

Lúc Tề Ninh xông tới, anh còn đang nhốt mình bên trong nhà vệ sinh.

Người thanh nữ của anh, y như một đàn bà hộ pháp, cần sử dụng ghế của khách hàng sạn đập giập cửa.

“Phụ nữ giới không được.” Anh nôn đến hơn cả mơ màng, chỉ thổ lộ được mấy chữ này.

Cuối thuộc cô từ bỏ kế hoạch kia.

Lúc ông cố kỉnh Tề ra đi, vày kế hoạch này nhưng mà cứ đề cập cô mất 1/2 tiếng đồng hồ.

Sau lễ tang, Tề Ninh bao phủ lấy anh, y y hệt như một người con nít, mãi không chịu buông tay.

Suốt bảy ngày, cô ko nói giờ đồng hồ nào, chỉ cần anh đi đâu thì cô đi theo tới đó.

Anh không thích tha thứ mang đến cô.

Điểm cốt yếu của anh, vào khoảnh khắc phi vào khách sạn với người phụ nữ kia, vẫn vỡ vụn tan tành rồi.

Anh cảm thấy mình thiệt sự đã biến thành con chó săn của cô rồi, mặc dù đã tất cả con, cho dù đã kết hôn, mặc dù cô đứng trước ống kính vật dụng quay của lịch trình trực tiếp cơ mà nói, liên quan quái gì đến ông.

Nhưng cơ mà trong kế hoạch của cô, lại có nhét thiếu phụ vào trong thâm tâm anh.

Người thiếu nữ kia nồng nặc mùi hương nước hoa đến mức khiến anh buồn nôn.

Trong đoạn cảm xúc này, anh vẫn luôn hèn mọn, cho tận tới thời gian nôn ra kia, trong mắt anh đỏ lên vì ân oán hận.

Anh không muốn tha thứ mang lại cô.

Bởi vì trong cả ba chữ “rất xin lỗi” cơ mà cô cũng ko nói.

Anh bái ơ chú ý cô luống cuống thuộc cấp dỗ bé gái, quan sát cô cần sử dụng nước giá pha hai bát mì sợi, sau cuối đều nhão ra như hồ dán.

Cô không thích phù hợp với chuyện gia đình, cô biết, đến nên trong tim càng khổ sở.

Bảy ngày sau đó, cô vẫn trang điểm, mặc đồ công sở lên người, lồng đôi giầy cao gót color đen.

Trước khi thoát khỏi nhà, cô chú ý anh một cái.

Anh đang dần ngẩng đầu.

Cái nhìn kia, y giống hệt như mười mấy năm về trước.

Cô vẽ viền mắt sáng màu, đôi môi tương đối mấp máy.

Thấp thỏm ko yên, hi vọng anh rất có thể gọi cô lại.

Tay anh thay thành quyền.

Anh cảm thấy tối thiểu thì bạn dạng thân mình cũng xứng nhận thấy một câu “rất xin lỗi”.

“Em sẽ không gả cho một người bọn ông em ko yêu, cho mặc dù là ở rể.” trước lúc ra ngoài cửa, cô vứt lại một câu như thế, tiếng giày cao gót vang lên như đã chạy.

Chu Cảnh Thước nghe được giờ đồng hồ tim mình sẽ đập mạnh.

Lúc xua đuổi theo ra ngoài, anh chú ý thấy cô nàng trang điểm bí mật mặt kia sẽ ngồi xổm giữa mặt đường cái, ôm đầu gối nhìn anh.

“Chân em cơ lắm rồi.” Cô ngẩng đầu lên nhìn anh, tủi thân giống như một đứa bé: “Bây tiếng gót giày cũng gãy rồi.”

Anh ngồi xổm xuống, quan sát thẳng vào cô.

“Đây là lần cuối cùng, em vì chưng nhà em mà lại ném đàn bà lên nệm anh.”

“Cũng là lần cuối cùng, em bởi vì nhà em mà lợi dụng tình cảm anh giành cho em.”

Cô gật đầu, vô cùng đáng thương xuất hiện thêm hai tay về phía anh.

“Tại sao em lại mong mỏi kết hôn cùng với anh?” Anh nghe được chủ yếu mình mở miệng, núm cứng rắn lơ đi cánh tay sẽ dang ra của cô.

“…” Tề Ninh mấp thứ môi, mặt ban đầu đỏ lên.

“Tại sao?” Anh lại hỏi lần nữa.

Cô vẫn không chịu trả lời, lại giơ tay về phía trước bao bọc lấy cổ anh.

Sau kia nhích mông.

“Tê chân.” Cô bé dại giọng, mày tương đối nhíu lại.

Chu Cảnh Thước cắn răng.

Rốt cuộc lại vẫn đầu hàng, ôm cô vào phòng.

“Anh chưa ăn sáng.” Tề Ninh được cổ vũ cần lại bước đầu nhiều lời.

“…” Chu Cảnh Thước không hé răng.

“Dạ dày của anh ý không tốt.” Tề Ninh chọc lên bụng anh.

“Em khăng khăng không chịu đựng nói cùng với anh cha chữ kia nên không?” Chu Cảnh Thước cảm thấy mình thiệt sự sắp biến thành con chó săn rồi.

“Buồn mửa quá, ngay cả phụ nữ cũng bao gồm rồi.” Tề Ninh thật sự nặng nề xử.

“…” Chu Cảnh Thước ngừng bước.

“Anh yêu thương em.” Anh chú ý cô, gằn từng tiếng.

“…” Tề Ninh há mồm.

Lần trước tiên anh bắt gặp trên khía cạnh cô có tương đối nhiều biểu cảm nhiều chủng loại như vậy, trường đoản cú há hốc mồm đến thẹn thùng, rồi lại băn khoăn phải làm nuốm nào.

Cuối cùng túm lấy xống áo của anh, vùi đầu vào trong lòng anh.

Quên đi.

Trong lúc thành thành thật thật ăn điểm tâm, anh lại thở dài.

Cứ từ bỏ từ sẽ tới thôi.

Dù sao thì bầy họ vẫn còn cả một đời.

2.

Thật ra cơ hội Tề bằng khóc như 1 đứa đần độn giữa hôn lễ, không tồn tại ai suy xét anh.

Một fan to xác như vậy, nếu xem xét thì vẫn thấy vô cùng lạ lùng.

Anh đang quen rồi, tự mình khóc hoàn thành thì tự mình đứng lên, lau sạch nước mắt, quay lại sân khấu, nhìn em trai cùng em dâu của mình.

… Lại mong mỏi bật khóc.

Anh thiệt sự không ngờ đến sẽ sở hữu một ngày này.

Gần mười năm, sự áy náy vào lòng khiến anh không ngủ ngon được.

Nếu lúc đầu anh không rỉ tai Tề Trình thầm mến cô gái kia cho tía nghe, giả dụ như không có đoạn khởi đầu đó, có phải là sẽ không còn xảy ra chuyện gì không.

Anh trốn thanh lịch phía bên kia đại dương, cơ mà lại trốn không được sự áy náy của lương tâm.

May mắn.

May mắn…

“Cái đó…” Một cô gái mặc sơ mày caro, treo cặp đôi mắt kính vĩ đại ngồi xổm xuống trước mặt anh, trong tay gắng một cái máy hình ảnh SLR*.

* SLR: máy hình ảnh phản xạ ống kính đối chọi (ống kính rời)

“…” Anh đang mong muốn khóc, đến nên góc nhìn lúc nhìn cô tất cả phần ai oán.

“…” cô nàng kia cũng lặng ngắt một lúc, đầu ngón tay hoảng sợ vuốt ve họa tiết thiết kế trên mép ống kính. “Tôi là thợ chụp hình ảnh cho hôn lễ này.”

“… Xin chào.” Anh hơi hơi đứng lên, ước ao chào hỏi.

Kết quả là cô nàng đó vày đang ngồi sát ngay bên cạnh anh nên ngã để mông xuống đất, bởi vì làm cỗ như không có việc gì cần cô ngồi xếp bởi luôn, y hệt như đang định thì thầm một lúc lâu.

“…” Tề bằng nghĩ nghĩ, cũng ngồi xuống luôn, cho dù sao cũng chính là mặt cỏ.

“… Là cầm cố này.” cô bé kia đỏ mặt: “Vừa rồi sống trên sảnh khấu tôi ko chụp được biểu cảm của anh, tuy thế mà vẻ mặt của anh ý lúc nãy khôn cùng cảm động, tôi hy vọng chụp ngã sung…”

“Xin hỏi cô bao nhiêu tuổi rồi?” Tề bởi ông nói con gà bà nói vịt.

“… 34.” cô bé kia đẩy mắt kính lên, có vẻ không được từ bỏ nhiên.

“Cô muốn chụp bổ sung cập nhật vẻ mặt như vậy nào?” Tề bằng phấn chấn hẳn, lại sợ vẫn dọa đối phương bỏ chạy nên nỗ lực thu mình nhỏ lại.

Lúc chiếm hoa cưới, thiệt ra anh có muốn giành giật.

Người trong nhà hầu hết đã kết hôn rồi, chỉ tất cả anh vẫn độc thân.

Người thợ chụp hình ảnh đang ngồi cạnh bên này, vừa khéo chụp được vẻ mặt của anh ấy lúc đó.

Xem thêm: Trường Thpt Bảo Lộc - Những Dấu Ấn Đáng Tự Hào Của

Anh chú ý thoáng qua, ý kiến đề xuất lưu lại cách thức liên lạc của cô.

34 tuổi, 1 năm nữa thôi là có thể hóa giải lời nguyền trong phòng họ Tề rồi…